Chỉ với 755 USD, người mẹ này đã biến ý tưởng kinh doanh của mình thành công ty trị giá 65 triệu USD

Vào năm 2007, Emily, cô con gái 8 tuổi của Julie Deane, bị bắt nạt – cô bé đã mất đi tính cách vui vẻ, hướng ngoại và trở về nhà với những vết bầm tím trên tay. Bà mẹ hai con người Anh đã hứa ngày hôm đó sẽ gửi con đến trường tư. Nhưng Deane chỉ có 600 bảng (775 đô la) để dự phòng, trong khi số tiền học phí lên tới 24.000 bảng (31.000 đô la).

Vì vậy, Deane với ý chí quyết tâm mạnh mẽ đã quyết định đầu tư số tiền ít ỏi ấy vào việc tạo ra một doanh nghiệp để kiếm thu nhập mà cô ấy cần.

“Việc đó chả khác gì đặt cược số tiền của bạn cho một ván bài. Nó cũng chẳng đáng là bao, vì vậy tôi nghĩ, ‘Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, coi như là một khoản vốn mồi vậy”, Deane chia sẻ tại Vanity Fair Founders Fair ở New York.

Và rồi mọi thứ còn tuyệt vời hơn cả những gì Deane mong đợi: Chỉ trong hơn 5 năm, cô ấy đã biến 775 đô la đó thành một doanh nghiệp trị giá 65 triệu đô la – The Cambridge Satchel Company. Sản phẩm túi xách của công ty có mặt tại hơn 120 quốc gia trên toàn thế giới. Những người nổi tiếng như Taylor Swift, Alexa Chung, Zooey Deschanel và Elle Fanning cũng sử dụng những sản phẩm của The Cambridge Satchel Company.

Deane bên con trai và con gái cô

The Cambridge Satchel Company ra đời

Năm 2008, Julie Deane – một bà bẹ hai con, khi đó đang làm kế toán tự do và nhân viên một trường đại học, đã có một kế hoạch đơn giản để bắt đầu xây dựng một doanh nghiệp.

Trong lúc đang nghĩ ra những ý tưởng kinh doanh, Deane nghĩ đến sự thất vọng của mình với những chiếc ba lô đi học kém chất lượng cho bọn trẻ. Khi Deane cố gắng tìm mua một chiếc cặp sách truyền thống, cô ấy không thể tìm thấy nó.

“Tôi cảm thấy bị xúc phạm, bị xúc phạm thực sự, bởi vì chiếc cặp lẽ ra phải là một thứ dễ dàng tìm thấy ở đất nước này, mọi người đều có một chiếc cặp khi đến trường. Nhưng trớ trêu là chẳng ai làm ra chúng. Không có ai sản xuất cặp sách ở Anh cả”, Deane nói.

Vì vậy, Deane quyết định cô sẽ là người bắt đầu tạo ra những chiếc cặp sách chất lượng. “Tôi thực sự rất may mắn vì tôi là một người rất vụng về và vì vậy tôi có xu hướng trở nên thực sự cáu kỉnh khi mọi thứ không tốt”, cô nói.

Deane đã sử dụng một vài hộp ngũ cốc cũ và bọc chúng trong giấy màu nâu để làm nguyên mẫu thiết kế cho chiếc cặp sách. Cô ấy nghĩ ra cái tên khá thực tế. “Nó không thực sự khó như chúng ta nghĩ. Bạn phải có một cái tên cho công ty của bạn. Tôi đang sống ở Cambridge. Và tôi bán cặp sách (satchel), vì vậy tôi đặt tên là The Cambridge Satchels Company”, cô ấy nói.

Việc tạo ra logo cũng đơn giản không kém. Dean đã sử dụng phần mềm Paint có sẵn trong Window để thiết kế logo cho công ty

Deane chia sẻ rằng việc ra mắt một doanh nghiệp có thể đòi hỏi chi phí khổng lồ để thuê các nhà tư vấn và chiến lược gia. Nhưng vào thời điểm đó Deane thậm chí không có ngân sách để thuê một nhân viên – vì vậy cô đã nhờ mẹ của mình giúp sức. “Điều quan trọng là bạn phải có một người làm việc chăm chỉ, chịu đựng tính khí hơi dễ nổi cáu của bạn, và không kỳ vọng được trả lương. Và không ai khác có thể phù hợp hơn là mẹ tôi”

The Cambridge Satchel Company ra đời từ ý tưởng kinh doanh cặp sách của Deane

Từ một cửa hàng cung cấp dụng cụ học tập ở Scotland đến tuần lễ thời trang New York

Chi phí để thuê các nghệ nhân sản xuất cho doanh nghiệp nhỏ bé của Deane là quá cao. Vì vậy, cô đã tìm kiếm các nhà cung cấp trên Google. Cô tình cờ thấy một cửa hàng cung cấp dụng cụ học tập ở Scotland có bán cặp sách. Cửa hàng này không có website. Vì vậy, Deane gọi đến cửa hàng để hỏi những chiếc cặp sách của nó được làm ở đâu.

Lúc đầu, chủ cửa hàng không tiết lộ thông tin nhà cung cấp. Vì vậy, cứ sau nửa giờ, Deane lại gọi cho anh ta với một câu hỏi mới. Một ngày rưỡi sau, mệt mỏi vì những cuộc gọi liên tục của Deane, chủ cửa hàng đã mủi lòng và đưa cho cô nhà cung cấp của mình.

Deane có ba mẫu cặp sách làm bằng da nâu và hai người con của cô làm người mẫu cho những sản phẩm này. Sau đó, Deane đã tự học lập trình trong hai ngày với một khóa học miễn phí của Microsoft và rồi cô có thể mở một trang web. “Tôi nghĩ rằng, tôi sẽ cần phải bán rất nhiều những thứ này. Đây rõ ràng là một công việc đòi hỏi phải dùng Internet.”

Trên website mà cô tự xây dựng, ngay cả nút thanh toán Paypal cũng không được tích hợp, Deane chia sẻ, nhưng mọi thứ vẫn hoạt động ổn. Cô ấy bắt đầu nhận được đơn đặt hàng (đầu tiên từ bạn bè và gia đình vì thương hại, cô nói). Sau đó, The Cambridge Satchel Company được chính thức thành lập vào tháng 12 năm 2008.

Vào năm 2010, Deane đã có ý tưởng gửi một số chiếc cặp sách màu neon đẹp nhất của cô ấy cho các blogger thời trang đeo tại tuần lễ thời trang New York. Cô ấy không thể đủ khả năng để tự đi. “Lúc bắt đầu Cambridge Satchel, tôi thậm chí không thể đến New York với một vé máy bay hạng phổ thông. Khoản đó không có trong ngân sách, mọi thứ đều dành để trả học phí cho bọn trẻ”

Một trong những mẫu thiết kế đầu tiên của The Cambridge Satchel Company

Khi ánh đèn tại các sự kiện trong tuần lễ thời trang tắt, những chiếc cặp neon mà cô gửi cho các blogger đều phát sáng. Công ty Cambridge Satchel nhận được sự chú ý mà Deane đang tìm kiếm – có lẽ nhiều hơn những gì cô dự đoán. Cô đã nhận được con số đặt hàng khổng lồ – 16.000 đơn hàng.

Vào thời điểm đó, Deane có bốn nhà sản xuất nhỏ có thể tạo ra 100 chiếc cặp mỗi tuần

The Cambridge Satchel Company trở thành nhà sản xuất như thế nào

Để hoàn thành 16.000 đơn đặt hàng tràn ngập, Deane bắt đầu làm việc với một nhà sản xuất lớn hơn của Vương quốc Anh, lúc đó đã gần phá sản. Sau khi việc sản xuất bắt đầu, cô nhận được một cuộc gọi từ một trong những nhân viên thông báo rằng nhà sản xuất đã ăn cắp da từ nguồn cung của cô, bắt chước làm ra những sản phẩm y hệt và bán chúng với giá rẻ hơn.

“Tôi sẽ không làm việc với ai đó mà tôi không tin tưởng”, Deane nói. Cô đã phải đối chất với nhà sản xuất và việc anh ta gạt bỏ những yêu cầu của cô đã đặt Deane vào một con đường ngay cả khi cô không mong đợi.

Nhà sản xuất nói với Deane rằng cô không có lựa chọn nào khác ngoài làm việc với anh ta. “Điều đó làm tôi cảm thấy bực mình một chút, cô ấy nói. “Nhưng những lời lẽ sau đó khiến tôi thực sự phẫn nộ: ‘Bởi vì cô là một người phụ nữ ngu ngốc và cô không biết gì về sản xuất’. Và anh ta tỏ vẻ rất hài lòng với chính mình. Anh ta quay gót và đi ra phía sau.”

Deane sau đó nói với toàn bộ nhân viên của nhà máy sản xuất, những người đã theo dõi cuộc đối đầu, rằng cô sẽ bắt đầu một nhà máy gần đó và nếu họ muốn làm việc với cô, họ nên gửi email cho cô .

Ba tuần sau, cô đã biến một tòa nhà xuống cấp thành một nhà máy làm việc và thuê tất cả trừ hai nhân viên của nhà sản xuất thô lỗ kia.

Vào năm 2013, The Cambridge Satchel Company đã mở địa điểm bán lẻ đầu tiên (Hiện có năm địa điểm, tất cả đều ở Anh.) Đến tháng 1 năm 2014, The Cambridge Satchel Company được định giá 50 triệu bảng (65 triệu đô la), Deane tiết lộ.

Deane và Nữ hoàng Anh

Hiện tại, The Cambridge Satchel Company vẫn có giá trị như vậy. Theo Dean, đó là vì cô ấy đã nhận một khoản đầu tư dẫn đến sự ra đi của quá nhiều những người quản lý cũ và sự quan liêu đã làm công ty chậm lại”.

“Tôi thực sự cần một nhà đầu tư. Nhưng tôi cần phải đứng lên mạnh mẽ và nói rằng tôi không cần những người ở vị trí cấp cao mà họ mang theo cùng với đội ngũ khổng lồ của họ và tạo ra gánh nặng cho chi phí hoạt động, Dean nói. “Tuy nhiên, tôi đã để họ chỉ chích và lấy đi sự tự tin của tôi trong công việc kinh doanh của riêng mình”

Và điều thực sự quan trọng tôi nhận ra bây giờ là không ai quan tâm đến việc kinh doanh của tôi nhiều như tôi.

Nhưng Deane không nản lòng. Cô ấy đã thành công bất ngờ rất nhiều lần.

Một trong những thành công đáng nhớ của cô là vào năm 2012. Bị ấn tượng bởi câu chuyện của Deane, Google đã giới thiệu cô và The Cambridge Satchel Company trong loạt chương trình “The web is what you make it” (website là những gì bạn tạo ra nó)

“Bạn có biết rằng tại Google, những gì bạn làm được chúng tôi đánh giá là một moonshot?”(ám chỉ thành công của Dean và The Cambridge Satchel Company giống như một kỳ tích, rất khó để đạt được), Deane nhớ lại nhóm Google đã hỏi cô ấy khi họ nghe câu chuyện của cô.

“Thật may mắn là tôi đã không biết điều đó, tôi chỉ biết rằng các con tôi cần phải được nuôi dưỡng – chúng cần được học tập tại những ngôi trường tốt hơn, và tôi cần làm gì để mang lại điều đó.”